Nghệ sĩ không cần phải chịu đau thương. Chỉ có bọn khốn ngu xuẩn bất tài vô dụng tự gọi mình là nghệ sỹ mới phải chịu đựng điều đó. 

Không ai có thề bảo bạn rằng những gì bạn đang làm là tốt đẹp, ý nghĩa, hay đáng giá. Càng hấp dẫn thì con đường lại càng lẻ loi.

Bất kì người nào có óc sáng tạo cũng đều tìm kiếm “ý tưởng lớn”. Bạn cũng biết đấy chính là ý tưởng giải phóng người đó ra khỏi những tầng sâu tăm tối u ám để đặt chân lên vị trí cao nhất của những ngôi sao nhạc rock.

Là ý tưởng bị trúng tiếng – sét – ái – tình của hệ tư tưởng thời đại.

Là ý tưởng khiến họ được mời đến tất cả những bữa tiệc đúng đắn, dù có hiểu theo nghĩa ẩn dụ hay không.

Vậy tất nhiên bạn sẽ tự hỏi, nếu và khi rốt cuộc bạn cũng tìm được ý tưởng lớn sau nhiều năm vất vả, đấu tranh và hoài nghi, làm thế nào bạn biết được đó có đúng là ý tưởng lớn hay không

Câu trả lời: Không biết được.

Chiến thắng hiện tại không có vết tẩy vinh quang nào cả.

Thực tế không diễn ra như vậy.

Tất cả những gì bạn có là một giọng khá êm ả, than vãn từ bên trong bạn như muốn nói, “Chuyện này hết sức ngớ ngẩn. Hết sức dại dột. Chỉ tổ mất thời gian mà thôi. Nhưng dù sao đi nữa thì tôi cũng vẫn sẽ thực hiện.”

Và dù sao đi nữa thì bạn cũng vẫn sẽ thực hiện.